Đăng nhập

CHUYÊN ĐỀ DỊCH: DIỄN VĂN ĐỘC LẬP CỦA ẤN ĐỘ ĐƯỢC VIẾT BỞI THỦ TƯỚNG JAWAHARLAL NEHRU

19-05-2018

Nếu không xem được vui lòng tải file về


 

CHUYÊN ĐỀ DỊCH: DIỄN VĂN ĐỘC LẬP CỦA ẤN ĐỘ

 

 

được viết bởi thủ tướng JAWAHARLAL NEHRU

 

 

 

 

 

Theo, wikipedia, Hẹn hò với Định mệnh là bài diễn văn nổi tiếng của Jawaharlal NehruThủ tướng đầu tiên của Ấn Độ độc lập. Nehru đọc bài diễn từ này trước Quốc hội Lập hiến Ấn Độ, ngay trước ngày lễ Độc lập, khoảng gần nửa đêm ngày 14 tháng 8 năm 1947. Bài diễn văn tập trung vào những khía cạnh có thể làm thay đổi dòng lịch sử nước Ấn. Ngày nay, "Hẹn hò với Định mệnh" được xem là đỉnh cao của thuật hùng biện vì bài diễn văn đã nắm bắt được thần khí của thời khắc vẻ vang, đỉnh cao của cuộc đấu tranh kéo dài hàng trăm năm chống lại sự cai trị của Đế chế Anh tại Ấn Độ. Chiến thắng này là một thành công “thần kỳ” của nhóm các nhà cách mạng ôn hoà vì họ đã liên kết được các nhóm sắc tộc (Hindu và Hồi Giáo) và các tiểu quốc (565 tiểu quốc) vốn mâu thuẫn bất hòa, giờ đây đứng cùng 1 chiến tuyến, để tạo sức ép buộc người Anh trao trả độc lập.

 

 

Đây được xem là một trong những vài diễn văn làm thay đổi cả thế giới. Dưới đây là nguyên văn tiếng Anh của bản diễn văn và bản dịch. Người dịch: Bùi Thị Thanh Hoa.

 

 

BẢN TIẾNG ANH:

 

 

Speech On the Granting of Indian Independence, August 14, 1947

 

 

Long years ago we made a tryst with destiny, and now the time comes when we shall redeem our pledge, not wholly or in full measure, but very substantially. At the stroke of the midnight hour, when the world sleeps, India will awake to life and freedom. A moment comes, which comes but rarely in history, when we step out from the old to the new, when an age ends, and when the soul of a nation, long suppressed, finds utterance. It is fitting that at this solemn moment we take the pledge of dedication to the service of Inida and her people and to the still larger cause of humanity.

 

 

At the dawn of history India started on her unending quest, and trackless centuries are filled with her striving and the grandeur of her success and her failures. Through good and ill fortune alike she has never lost sight of that quest or forgotten the ideals which gave her strength. We end today a period of ill fortune and India discovers herself again. The achievement we celebrate today is but a step, an opening of opportunity, to the greater triumphs and achievements that await us. Are we brave enough and wise enough to grasp this opportunity and accept the challenge of the future?

 

 

Freedom and power bring responsibility. The responsibility rests upon this Assembly, a sovereign body representing the sovereign people of India. Before the birth of freedom we have endured all the pains of labour and our hearts are heavy with the memory of this sorrow. Some of those pains continue even now. Nevertheless, the past is over and it is the future that beckons to us now.

 

 

That future is not one of ease or resting but of incessant striving so that we may fulfill the pledges we have so often taken and the one we shall take today. The service of India means the service of the millions who suffer. It means the ending of poverty and ignorance and disease and inequality of opportunity. The ambition of the greatest man of our generation has been to wipe every tear from every eye. That may be beyond us, but as long as there are tears and suffering, so long our work will not be over.

 

 

And so we have to labour and to work, and work hard, to give reality to our dreams. Those dreams are for India, but they are also for the world, for all the nations and peoples are too closely knit together today for any one of them to imagine that it can live apart Peace has been said to be indivisible; so is freedom, so is prosperity now, and so also is disaster in this One World that can no longer be split into isolated fragments.

 

 

To the people of India, whose representatives we are, we make an appeal to join us with faith and confidence in this great adventure. This is no time for petty and destructive criticism, no time for ill-will or blaming others. We have to build the noble mansion of free India where all her children may dwell.

 

 

 

 

 

BẢN DỊCH:

 

 

Nhiều năm về trước, chúng ta đã hẹn hò với định mệnh, và bây giờ là lúc chúng ta thực hiện cam kết của mình, không phải toàn bộ, nhưng rất đáng kể. Vào thời khắc giữa đêm, khi thế giới đang say ngủ, Ấn Độ sẽ bừng lên với cuộc sống mới và sự tự do. Một khoảnh khắc mới đang đến, đó là khoảnh khắc vô cùng hiếm hoi trong lịch sử, khi chúng ta bước ra từ cái cũ để đến với sự khởi đầu mới, khi một thời đại vừa  kết thúc, và khi linh hồn của một quốc gia bị đàn áp từ rất lâu, tìm thấy tiếng nói của mình. Trong khoảnh khắc trang trọng và thiêng liêng này, chúng ta cam kết cống hiến phụng sự cho Ấn Độ và người dân của mình và còn lớn lao hơn nữa là cho chính nghĩa, công bình của cả nhân loại.

 

 

Vào buổi bình minh của lịch sử, Ấn Độ đã bắt đầu nhiệm vụ bất tận của mình với biết bao thế kỷ tràn ngập sự nỗ lực cũng như sự thành công và thất bại. Dù may mắn hay rủi ro, chưa bao giờ Ấn Độ xa rời tầm nhìn và nhiệm vụ của mình hoặc quên đi những lý tưởng đã cho ta sức mạnh. Hôm nay chúng ta kết thúc một thời kỳ đen tối và Ấn Độ lại một lần nữa lại tìm thấy chính mình. Thành tựu mà chúng ta kỷ niệm ngày hôm nay chỉ là một bước, một cơ hội mở ra, cho những thành tựu lớn hơn đang chờ đón chúng ta ở phía trước. Liệu chúng ta có đủ can đảm và khôn ngoan để nắm lấy cơ hội này và chấp nhận những thách thức của tương lai?

 

 

Tự do và quyền lực mang lại trách nhiệm. Trách nhiệm này dựa trên Quốc hội - một cơ quan có chủ quyền đại diện cho những người có chủ quyền của Ấn Độ. Trước sự ra đời của tự do, chúng ta đã phải chịu đựng tất cả những đau đớn của đấu tranh và trái tim chúng ta nặng nề với ký ức về nỗi buồn này. Một vài cơn đau vẫn còn đang tiếp diễn ngay cả trong hiện tại. Tuy nhiên, quá khứ đã qua và tương lai đang vẫy gọi chúng ta.

 

 

Tương lai đó không phải là một sự nghỉ ngơi dễ dãi, mà chúng ta phải không ngừng phấn đấu để có thể thực hiện những cam kết của ngày hôm nay. Phụng sự cho Ấn Độ có nghĩa là phụng sự cho hàng triệu người đang đau khổ. Đó là một cuộc chiến lâu dài để kết thúc sự đói nghèo, sự vô minh, bệnh tật và những bất bình đẳng trong xã hôi. Hoài bão của con người vĩ đại nhất trong thế hệ chúng ta là có thể lau khô từng giọt nước mắt từ biết bao những đôi mắt đẫm lệ. Điều đó có thể vượt quá khả năng của chúng ta, nhưng chừng nào còn những giọt nước mắt và nỗi đau khổ, chừng đó sứ mệnh của chúng ta sẽ không kết thúc.

 

 

Và vì vậy chúng ta phải lao động và làm việc, và làm việc chăm chỉ siêng năng, để hiện thực hóa những giấc mơ của mình. Những giấc mơ đó là dành cho Ấn Độ, nhưng cũng là dành cho thế giới, cho tất cả các quốc gia và dân tộc đã gắn kết lại với nhau ngày hôm nay để chống lại bất kỳ ai còn nuôi ảo tưởng rằng họ có thể sống riêng rẽ. Hòa bình có nghĩa là không thể chia rời; cũng như vậy đối với sự tự do và thịnh vượng của ngày hôm nay! Đó sẽ là một thảm họa nếu như thế giới bị chia tách thành những mảnh vụn của sự cô lập!

 

 

Đối với người dân Ấn Độ, chúng tôi kêu gọi tham gia cùng chúng tôi với niềm tin và sự tự tin trong cuộc phiêu lưu tuyệt vời này! Chúng ta không có thời gian cho những lời chỉ trích nhỏ nhặt và sự phá hoại, không có thời gian cho ác ý hay sự đổ lỗi. Chúng ta phải xây dựng tòa lâu đài cao quý của Ấn Độ, nơi mà tất cả những thế hệ mai này có thể được sống cuộc đời tự do!


 

 


Bình luận của bạn

Ý kiến người xem
Bài viết chưa có bình luận nào.
 

Tài liệu khác